Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 3
- Get link
- X
- Other Apps
Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi
GẤU CON BỊ SÂU RĂNG
Bố mẹ hãy đọc câu truyện này cho các bé và để các bé tự rút ra bài học cho mình nhé!
Hôm nay là sinh nhật của Gấu con. Sơn Ca tặng cho Gấu một cây kẹo mút. Sóc Nâu thì mang đến cho Gấu con một rổ hạt dẻ rất to. Còn bạn Ong thì dành riêng tặng Gấu một hũ mật ong thơm phức. Gấu thích lắm.
Gấu con vào phòng của mình và bắt đầu thưởng thức quà của các bạn. Gấu ăn lấy ăn để, không chừa lại phần nào. Ăn xong, Gấu lăn lên giường đi ngủ. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Gấu thấy răng ê buốt quá. Mẹ đưa Gấu con đến bác sĩ Hươu ngay.
Bác sĩ Hươu xoa đầu Gấu và nói ''Cháu bị sâu răng rồi! Hôm qua ăn bánh kẹo và đi ngủ không đánh răng đúng không nào?''
Gấu cúi đầu không dám trả lời vì Bác sĩ Hươu đã nói đúng. Lúc này, bác sĩ Hươu lại bảo: ''Bác sẽ gắp con sâu ra cho cháu, nhưng cháu hứa là từ nay về sau không nên ăn nhiều đồ ngọt quá và phải đánh răng trước khi đi ngủ nhé. Như vậy cháu mới không bị sâu răng và có hàm răng đẹp nhé!''
Gấu con vâng lời bác sĩ Hươu và cùng mẹ về nhà.
SỰ TÍCH MÈO VÀ CHUỘT
Đời xưa, chuột vốn là một giống linh thiêng ở trên Trời. Trời giao cho nó giữ chìa khóa kho lúa của Trời. Nhưng chuột không phải là một loài đáng tin cẩn, nhận được giữ chìa khóa, cứ tự do đến mở kho rủ nhau vào ăn rả rích hết bao nhiêu là lúa.
Sau Trời biết, lấy làm giận lắm, mới không cho ở trên ấy nữa, mà đuổi xuống dưới hạ giới để sai giữ chìa khóa lẫm thóc của nhân gian.
Nhưng chứng nào tật ấy, chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc của người rả rích ăn no nê. Đến nỗi người phải có câu than rằng:
"Chuột kia xưa ở nơi nào ?
Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này ?"
Người lấy làm chua xót, mới kêu với vua Bếp. Vua Bếp liền bắt nó đem lên trả Trời và tâu rằng:
- Chuột này vốn chuột của Thiên Đình, sao Thiên Đình lại thả nó xuống hạ giới ?
Trời nói:
- Ừ, trước nó ở trên này giữ chìa khoá kho thóc cho ta. Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều lắm nên ta không cho nó ở trên này, ta đuổi nó xuống hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy.
Vua Bếp tâu:
- Nó xuống dưới ấy nó lại ăn vụng lúa hại lắm. Bẩm, chúng con thiết nghĩ: lúa của Trời nhiều, lúa của người ít, của Trời nó ăn không hết chớ của người nó cứ ăn mãi, thì có ngày hết cả, người đến chết đói mất. Vậy xin bây giờ lại cho nó lên trên Trời là phải.
Trời nghe tâu, phán rằng:
- Không được. Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho nó lại lên đây nữa. Thôi bây giờ có một cách: Ta có một con mèo, ta cho chú đem xuống hạ giới để khi nào chuột nó ăn lúa của nhân gian thì thả mèo ra cho nó bắt chuột, rồi gầm gừ ăn chuột đi, còn khi nào nó không muốn bắt chuột, thì chú bảo con mèo cứ kêu với con chuột rằng: "Nghèo, nghèo, nghèo", thì chuột nó cũng sợ mà nó phải bỏ đi.
Vua Bếp lạy tạ, rồi lại đem chuột và cả mèo xuống hạ giới. Rồi cứ theo như lời dạy mà làm.
Nhưng chứng nào tật ấy, chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc của người rả rích ăn no nê. Đến nỗi người phải có câu than rằng:
"Chuột kia xưa ở nơi nào ?
Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này ?"
Người lấy làm chua xót, mới kêu với vua Bếp. Vua Bếp liền bắt nó đem lên trả Trời và tâu rằng:
- Chuột này vốn chuột của Thiên Đình, sao Thiên Đình lại thả nó xuống hạ giới ?
Trời nói:
- Ừ, trước nó ở trên này giữ chìa khoá kho thóc cho ta. Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều lắm nên ta không cho nó ở trên này, ta đuổi nó xuống hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy.
Vua Bếp tâu:
- Nó xuống dưới ấy nó lại ăn vụng lúa hại lắm. Bẩm, chúng con thiết nghĩ: lúa của Trời nhiều, lúa của người ít, của Trời nó ăn không hết chớ của người nó cứ ăn mãi, thì có ngày hết cả, người đến chết đói mất. Vậy xin bây giờ lại cho nó lên trên Trời là phải.
Trời nghe tâu, phán rằng:
- Không được. Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho nó lại lên đây nữa. Thôi bây giờ có một cách: Ta có một con mèo, ta cho chú đem xuống hạ giới để khi nào chuột nó ăn lúa của nhân gian thì thả mèo ra cho nó bắt chuột, rồi gầm gừ ăn chuột đi, còn khi nào nó không muốn bắt chuột, thì chú bảo con mèo cứ kêu với con chuột rằng: "Nghèo, nghèo, nghèo", thì chuột nó cũng sợ mà nó phải bỏ đi.
Vua Bếp lạy tạ, rồi lại đem chuột và cả mèo xuống hạ giới. Rồi cứ theo như lời dạy mà làm.
Thành thử bây giờ khi nào mèo rình bắt được chuột, rồi mèo cứ "gầm gừ, gầm gừ" và khi nào không bắt được chuột thì mèo ngồi kêu: "nghèo, nghèo, nghèo, nghèo"…
Nhưng lúc ấy, mèo ngồi nghĩ lại, mới lấy làm giận vua Bếp, vì tại vua Bếp mèo mới phải xuống dương gian. Nhưng không làm gì nổi vua Bếp, mèo chỉ còn cách thỉnh thoảng vào giữa đống tro bếp để phóng uế.
AI ĐÁNG KHEN NHIỀU HƠN?
Ở một nhà kia có hai anh em thỏ xám sống cùng mẹ. Bố đi làm việc xa nên cậu nào cũng tỏ ra là đứa con biết thương mẹ nhất và đáng khen nhiều nhất.
Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em. Song thỏ em thì ngược lại, thỏ em thích mình ngoan hơn anh, được mẹ khen mình nhiều hơn anh. Biết được chuyện đó, một hôm thỏ mẹ bảo hai anh em:
- Buổi nay các con được nghỉ học. Thỏ anh lên rừng hái cho mẹ mười chiếc nấm hương, thỏ em thì ra đồng cỏ bứt cho mẹ mười bông hoa đồng tiền thật đẹp. Đường hơi xa, các con đi phải cẩn thận đấy nhé, đừng có rong chơi, la cà ở đâu đấy.
Hai anh em vâng lời, hăng hái đi ngay, thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ. Cậu ta mải miết đến nỗi không nhìn ngắm gì, không để ý đến việc gì ở xung quanh. Tới nơi, thỏ em chưa vội hái ngay những bông hoa vừa trông thấy. Cậu ta đi vòng một lượt, chọn khóm đẹp nhất, bông rực rỡ nhất mới bứt mang về. Ra khỏi cánh đồng, thỏ em chạy một hơi ào vào nhà ríu rít:
- Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con mang được hoa đẹp về rồi đây này! Mẹ khen con đi!
Thỏ mẹ đón lấy bó hoa, xuýt xoa:
- Hoa đẹp lắm! Con của mẹ ngoan quá!
Thỏ em hớn hở:
- Con không la cà một tí nào ở dọc đường đâu đấy mẹ ạ!
Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:
- Thế trên đường đi, con có gặp ai, có thấy gì không con?
Thỏ con nhanh nhẩu:
- Có, có mẹ ạ. Con thấy sóc, em bé con nhà bác sóc vàng, đứng khóc bên gốc ổi, em ý hư nhỉ mẹ nhỉ?
- Thế con có hỏi vì sao em khóc không con?
- Không mẹ ạ. Con sợ mẹ ở nhà mong.
- Thế còn đến lúc trở về thì sao?
- Lúc về á! Lúc về con gặp nhím. Nhím cứ đòi xin một bông hoa của con ý.
- Thế con có cho nhím không?
- Không đâu! Con không cho đâu mẹ ạ. Con hái đúng mười bông mang về cho mẹ thôi.
Thỏ mẹ nghe xong không hỏi gì thêm.
Hai mẹ con chờ rất lâu mới thấy thỏ anh về. Chiếc giỏ đẹp đeo bên sườn thỏ anh đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ, vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho thỏ em.
- Em thích ăn hạt dẻ, anh mang về cho đây này.
Thỏ em hớn hở:
- Con không la cà một tí nào ở dọc đường đâu đấy mẹ ạ!
Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:
- Thế trên đường đi, con có gặp ai, có thấy gì không con?
Thỏ con nhanh nhẩu:
- Có, có mẹ ạ. Con thấy sóc, em bé con nhà bác sóc vàng, đứng khóc bên gốc ổi, em ý hư nhỉ mẹ nhỉ?
- Thế con có hỏi vì sao em khóc không con?
- Không mẹ ạ. Con sợ mẹ ở nhà mong.
- Thế còn đến lúc trở về thì sao?
- Lúc về á! Lúc về con gặp nhím. Nhím cứ đòi xin một bông hoa của con ý.
- Thế con có cho nhím không?
- Không đâu! Con không cho đâu mẹ ạ. Con hái đúng mười bông mang về cho mẹ thôi.
Thỏ mẹ nghe xong không hỏi gì thêm.
Hai mẹ con chờ rất lâu mới thấy thỏ anh về. Chiếc giỏ đẹp đeo bên sườn thỏ anh đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ, vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho thỏ em.
- Em thích ăn hạt dẻ, anh mang về cho đây này.
Thỏ mẹ hỏi thỏ anh:
- Sao con hái nhiều thế?
Thỏ anh tươi cười:
- Cũng một công đi, con hái nhiều để dành lần sau có cần đến, mẹ đỡ phải vào rừng.
Thỏ mẹ lại hỏi:
- Sao con đi lâu thế hả con?
- Sao con hái nhiều thế?
Thỏ anh tươi cười:
- Cũng một công đi, con hái nhiều để dành lần sau có cần đến, mẹ đỡ phải vào rừng.
Thỏ mẹ lại hỏi:
- Sao con đi lâu thế hả con?
Thỏ anh thưa:
- Thưa mẹ, trên đường về con còn phải đợi cô gà hoa mơ.
- Thế cô gà hoa mơ làm sao hả con?
- Dạ, cô gà hoa mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa. Cô tìm nháo nhác cả lên. Con phải dừng lại để giúp cô tìm cậu gà nhiếp bị lạc. Tìm thấy rồi, con lại vừa đi vừa đợi cô dắt lũ trẻ cùng về, kẻo lại bị lạc lần nữa. Vì vậy, con đã về chậm mẹ ạ!
- Thưa mẹ, trên đường về con còn phải đợi cô gà hoa mơ.
- Thế cô gà hoa mơ làm sao hả con?
- Dạ, cô gà hoa mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa. Cô tìm nháo nhác cả lên. Con phải dừng lại để giúp cô tìm cậu gà nhiếp bị lạc. Tìm thấy rồi, con lại vừa đi vừa đợi cô dắt lũ trẻ cùng về, kẻo lại bị lạc lần nữa. Vì vậy, con đã về chậm mẹ ạ!
Nghe thỏ anh nói xong, thỏ mẹ mỉm cười gật đầu, gọi cả hai anh em đến và nói:
- Các con của mẹ, các con rất đáng khen vì đã biết vâng lời mẹ. Nhưng thỏ anh đáng khen nhiều hơn. Thỏ em luôn luôn nghĩ đến mẹ là đúng rồi. Song thỏ anh ngoài mẹ ra còn biết nghĩ đến người khác nữa, còn biết hái nấm này, mộc nhĩ này, và mang quà cho em, giúp gà mẹ lúc khó khăn. Thỏ em ạ, con hãy làm những việc tốt không phải để được khen. Và trước hết là vì niềm vui được làm những công việc giúp ích cho người khác con nhé.
- Các con của mẹ, các con rất đáng khen vì đã biết vâng lời mẹ. Nhưng thỏ anh đáng khen nhiều hơn. Thỏ em luôn luôn nghĩ đến mẹ là đúng rồi. Song thỏ anh ngoài mẹ ra còn biết nghĩ đến người khác nữa, còn biết hái nấm này, mộc nhĩ này, và mang quà cho em, giúp gà mẹ lúc khó khăn. Thỏ em ạ, con hãy làm những việc tốt không phải để được khen. Và trước hết là vì niềm vui được làm những công việc giúp ích cho người khác con nhé.
Thỏ em hiểu ra, bẽn lẽn nói:
- Thưa mẹ,vâng ạ!
- Thưa mẹ,vâng ạ!
QỤA VÀ CÔNG
Xưa con Công với con Quạ làm bạn với nhau thân lắm, vì hai con cùng xấu cả. Hồi đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới rúc ở bùn lên. Quạ và Công vì biết mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám chơi với những loài chim khác.
Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ, đầu Công thì bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công thì dài ngoằng ngoẵng nên trông rất khó coi.
Một hôm Công và Quạ ngồi nói chuyện với nhau, Công bảo Quạ rằng:
- Bạn Quạ, họ nhà chim chúng ta, nhiều người có áo đẹp. Chị Vàng Anh có chiếc áo vàng rực rỡ. Chú Vẹt có áo xanh tươi mát. Có áo đẹp mà múa thì thích lắm nhỉ! Chúng mình đi tìm thuốc vẽ về vẽ lại bộ lông trắng đi.
Quạ bằng lòng. Hôm sau, hai bạn gặp nhau. Chúng tìm được đủ màu: son đỏ, nghệ vàng, chàm xanh, phẩm lam tím…
Quạ bảo Công:
- Bạn ngồi xuống đây tôi vẽ cho bạn trước.
Quạ bảo Công:
- Bạn ngồi xuống đây tôi vẽ cho bạn trước.
Quạ vẽ khéo lắm. Mỗi chiếc lông của Công đều có mặt trăng với những tia sáng vàng. Trên mình, trên cổ Công, Quạ tô màu xanh óng ánh. Bộ lông của Công tuyệt đẹp, chú chim nào trông thấy cũng phát thèm. Các con chim khác đều khen:
- Chao ôi, Công có chiếc áo đẹp tuyệt vời.
Công thích lắm, xòe đôi cánh ra khoe cùng bạn.
- Chao ôi, Công có chiếc áo đẹp tuyệt vời.
Công thích lắm, xòe đôi cánh ra khoe cùng bạn.
Đến lượt Công vẽ cho Quạ. Công định vẽ cổ Quạ màu đen có khoanh trắng, hai cánh màu vàng, mình và lưng màu tía. Công mới vẽ xong cái cổ đen có khoanh trắng thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại.
Quạ liền hỏi :
- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?
Đàn chim nói:
- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác… Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy? Hay ta cùng đi một thể?
Quạ liền hỏi :
- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?
Đàn chim nói:
- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác… Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy? Hay ta cùng đi một thể?
Quạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức. Quạ mới nói với Công rằng:
- Mau lên, mau lên, bạn cứ đổ tất cả các màu lên mình tôi cũng được.
Công nói:
- Bạn chịu khó đứng im, chiều nay tôi sẽ vẽ xong, ngày mai chúng ta cùng có áo hoa rực rỡ, cùng nhau dạo chơi…
- Nhanh lên, nhanh lên… Quạ vừa nói vừa nhảy ùm vào chậu phẩm đen. Thế là từ đó trở đi, Quạ đành khoác trên mình bộ lông đen thui…
- Bạn chịu khó đứng im, chiều nay tôi sẽ vẽ xong, ngày mai chúng ta cùng có áo hoa rực rỡ, cùng nhau dạo chơi…
- Nhanh lên, nhanh lên… Quạ vừa nói vừa nhảy ùm vào chậu phẩm đen. Thế là từ đó trở đi, Quạ đành khoác trên mình bộ lông đen thui…
Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa. Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó mà cười. Quạ tức lắm, bèn ngắm lại mình thì ôi thôi… Quạ thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn…
Từ đó, không ai còn thấy Quạ đâu nữa, trừ ở những nơi hoang dã vắng vẻ.
Từ đó, không ai còn thấy Quạ đâu nữa, trừ ở những nơi hoang dã vắng vẻ.
- Get link
- X
- Other Apps
Comments
Post a Comment