Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 1
Cuộc thi trong rừng
Ở một
khu rừng nọ có rất nhiều các bạn động vật sống chung với nhau. Một hôm các bạn
ấy tổ chức một cuộc thi xem giọng nói của ai là hay nhất và khoẻ nhất.
Đầu tiên là phần biểu diễn
của bạn Chó. Bạn Chó đừng lên và và cất giọng sủa “Gâu… gâu… gâu…”. Các bạn
khác hỏi: “Giọng bạn như vậy có gì hay?”. Bạn Chó đáp: “Giọng của tớ là hay và
khoẻ nhất. Buổi tối khi mọi người đi ngủ tớ sẽ thức để trông nhà. Nếu có người
xấu vào nhà, tớ chỉ cần sủa lên họ sẽ sợ hãi mà chạy thật xa”. Các bạn khác gật
gù ra vẻ đồng ý.
Tiếp theo tới lượt bạn Mèo
biểu diễn. Bạn Mèo cất tiếng nhỏ nhẹ “Meo…meooo…”. Các bạn khác ồ lên cười
“Tiếng bạn nhỏ như vậy thì làm sao mà khoẻ nhất được?”. Mèo trả lời “Giọng tớ
tuy nhỏ nhưng chỉ cần tớ kêu lên chuột trong nhà sợ mà chạy biến ngay”. Các bạn
định quay sang tìm chuột để hỏi thì đúng là các bạn chuột sợ quá trốn hết mất
rồi. Đúng là tiếng của bạn Mèo khoẻ thật.
Sau bạn Mèo tới lượt phần thi
của bạn Gà trống choai. Bạn gà trống đập cánh rồi dõng dạ gáy “Ò ó oooo…”. Đoạn
bạn Gà khoe “Giọng tớ là khoẻ nhất vì tớ có thể đánh thức mọi người dậy. Vào
buổi sáng, chỉ cần nghe tiếng gáy của tớ là tất cả sẽ bừng tỉng ngay”. Các bạn
khác vỗ tay tán thưởng.
Hừm, giọng bạn nào cũng hay,
cũng khoẻ. Vậy bạn nào mới là người chiến thắng đây? Các bạn đang tập trung bàn
luật thì từ đâu một tiếng gầm to vang lên “Gừmmmm… gừmmmm…”. Thì ra là bạn Hổ
tới trễ. Các bạn khác nghe tiếng bạn Hổ gầm thì sợ quá chạy tán loạn. Bạn Hổ
lên tiếng “Đừng sợ, tớ đến để thi tài mà”. Các bạn thú thở phào rồi vỗ tay
“Tiếng của bạn Hổ là khoẻ nhất rồi, bạn ấy gầm lên làm ai cũng phải sợ”.
Vậy là mọi người đều đồng ý
trao chiến thắng cho bạn Hổ. Bỗng dưng bạn Hổ lăn đùng ra đất giãy giụa: “Ối
ối… thôi thôi… giọng bạn mới là khoẻ nhất… hãy trao phần thưởng cho bạn ấy đi.
Tớ thua rồi… thua rồi…”
Xung quanh các bạn đều ngạc
nhiên vì chẳng nghe thấy giọng của ai cả. Bỗng từ trong lỗ tai của Hổ, một bạn
chuột nhắt nhảy phóc ra kêu “Chít… chittttt…”. Chuột nói “Các bạn thấy đấy,
giọng của ai cũng đều hay đều khoẻ hết. Mình dù bé xíu và chẳng khiến ai sợ,
nhưng khi mình chui vào tai bạn Hổ thì bạn í lại phải chịu thua. Chúng mình hãy
luôn tự tin vào bản thân để có thể chiến thắng bất cứ điều gì nhé.
Tất
cả các bạn thú trong rừng đồng loạt vỗ tay và trao phần thưởng cho bạn Chuột
nhắt. Và bạn Chuột lại mang phần thưởng đó chia cho tất cả các bạn trong rừng,
mọi người ai nấy đều vui vẻ.
Chú thỏ thông minh
Trong
khu rừng nọ có một chú Thỏ con thông minh sống cùng mẹ. Ngày ngày, Thỏ con
thường tung tăng chạy ra bờ sông uống nước. Trước khi đi, bao giờ Thỏ mẹ cũng
nhắc:
– Con
phải cẩn thận nhé vì Cáo cũng hay ra sông dạo chơi lắm đấy!
Một
ngày nọ, vừa mới cúi xuống uống no bụng nước, Thỏ con ngẩng bất ngời thấy Cáo
đang đứng gần mình và tỏ ra thân thiện:
–
Chào Thỏ con, lên lưng anh cõng vào rừng hái nấm và hoa nào!
Thỏ
con chần chừ nhìn Cáo. Chợt nhớ lời mẹ dặn, Thỏ con nhanh trí giả vờ hào hứng
đáp lời:
– Ôi thế thì thích quá anh Cáo ơi, chờ em về nhà lấy mũ đội che nắng đã nhé!
– Ôi thế thì thích quá anh Cáo ơi, chờ em về nhà lấy mũ đội che nắng đã nhé!
Nói
rồi Thỏ con nhanh nhẹn chạy ù về nhà. Thỏ con kể lại câu chuyện gặp Cáo cho mẹ
nghe. Thỏ mẹ ôm Thỏ con vào lòng, khen con thông minh và nhanh trí.
Trong
lúc ấy, ở ngoài bờ sông, con Cáo gian ác và ngờ nghệch cứ đứng chờ mãi, chờ mãi
mà không thấy Thỏ con trở lại. Cuối cùng, khi ông mặt trời đã đi ngủ, nó không
thể chờ được nữa nên đành ôm cái bụng đói meo lủi thùi đi về rừng.
Chó sói và đàn dê
Ngày
xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ có Dê mẹ và bảy chú dê con sống cùng với nhau
trong một ngôi nhà nhỏ.
Một
hôm, dê mẹ chuẩn bị đi vào rừng để kiếm cỏ non ăn lấy sữa cho con bú. Dê mẹ bèn
gọi đàn con lại dặn dò:” Các con ở nhà nhớ khóa chặt cửa đừng cho ai vào nhà
nhé. Khi mẹ về, nghe thấy mẹ đọc bài thơ này thì hẵng mở cửa:
Dê
con ngoan ngoãn
Mau mở cửa ra
Mẹ đã về nhà
Cho các con bú”.
Mau mở cửa ra
Mẹ đã về nhà
Cho các con bú”.
7 chú
dê con vâng lời mẹ đóng chặt cửa. Có một con chó sói độc ác sống ở gần đó đã
nghe thấy lời dặn của dê mẹ, nó nảy ra ý định lừa dê con mở cửa để vào nhà ăn
thịt. Sau khi dê mẹ đi khỏi, chó sói liền đến gõ cửa rồi giả giọng dê mẹ:
“Dê
con ngoan ngoãn
Mau mở cửa ra
Mẹ đã về nhà
Cho các con bú”
Mau mở cửa ra
Mẹ đã về nhà
Cho các con bú”
Bảy
chú dê con nhận ra giọng ồm ồm của chó sói nên đã nhất quyết không mở cửa.
Một
lúc sau, chó sói lại đến và gõ cửa. Lần này nó giả giọng nhẹ nhàng hơn cho
giống với giọng dê mẹ.
Bầy
dê con bắt cho sói phải cho xem bộ móng. Khi thấy bộ móng vuốt đen xì của nó
qua ô cửa sổ, bầy dê biết đó là chó sói và đuổi đi ngay.
Chó
sói nham hiểm liền đến tiệm bánh mua bột mỳ trắng và xoa vào móng vuốt của
mình.
Khi
nó đến gõ cửa lần thứ ba những chú dê con nhìn thấy bộ móng màu trắng và cứ
tưởng rằng đó là mẹ của mình.
Dê
con mở cửa cho sói vào nhà và nó lao đến và nuốt chửng cả bầy dê vào bụng, may
thay chú dê bé nhất trốn thoát đươc.
Khi
dê mẹ vừa về đến nhà, dê út oà khóc nức nở: “Mẹ ơi, chó sói độc ác đã nuốt
chửng hết các anh chị của con rồi”.
Chó
sói lúc nào đang ngủ say, dê mẹ liền mổ bụng nó ra. Sáu chú dê con liền chui
ra. Dê mẹ bảo các con nhặt thật nhiều đá sỏi để nhét vào dạ dày nó rồi khâu
bụng nó lại.
Khi
chó sói tỉnh dậy nó cảm thấy vô cùng khát nước, nó lần mò ra giếng uống nước.
Vì
trong bụng nặng trĩu toàn đá là đá nên nó bị rơi tòm xuống giếng. Thế là hết
đời con sói gian ác.
Chú
Chồn lười học
Chồn
mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô
cùng. Tới tuổi đi học rồi, nhưng Chồn mướp vẫn không chịu đến trường, cứ lo
rong chơi.
Bố mẹ cưng quá nên Chồn sinh hư, khuyên bảo mấy cậu cũng không nghe, còn cãi lại nữa. Chồn rủ Nhím đi chơi, nhưng Nhím từ chối vì phải lo đi học. Cả Thỏ và Sóc cũng vậy. Chồn phải đi chơi một mình, mảii ham bắt bướm nên càng lúc càng đi lạc vào trong rừng. Chồn tìm đường ra ngoài, nhưng không biết chữ nên không đọc được bảng chỉ dẫn.
Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác Sư Tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng. Bác Sư Tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu.
Được bác Sư Tử khuyên răn và chỉ đường, Chồn mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học.
Bố mẹ cưng quá nên Chồn sinh hư, khuyên bảo mấy cậu cũng không nghe, còn cãi lại nữa. Chồn rủ Nhím đi chơi, nhưng Nhím từ chối vì phải lo đi học. Cả Thỏ và Sóc cũng vậy. Chồn phải đi chơi một mình, mảii ham bắt bướm nên càng lúc càng đi lạc vào trong rừng. Chồn tìm đường ra ngoài, nhưng không biết chữ nên không đọc được bảng chỉ dẫn.
Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác Sư Tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng. Bác Sư Tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu.
Được bác Sư Tử khuyên răn và chỉ đường, Chồn mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học.
Chuyện
của Dê con
Dê mẹ ốm nặng phải nằm ở nhà
liền gọi Dê con
đến và hỏi:
- Con ơi, hôm nay con tự đi kiếm thức ăn nhé! Nhưng con phải cẩn thận gặp chó Sói đấy! Chó Sói có....
Chưa kịp nghe mẹ nói hết chó Sói đã nhanh nhẩu và bảo:
- Mẹ cứ yên tâm, con biết rồi!
Nói rồi Dê con chạy vào rừng.
Dê con gặp một con vật có 2 cành cây khô chạy trên rừng. Dê con nghĩ:" Chắc đây là Chó Sói rồi" và quay đầu bỏ chạy. Nhưng con vật đó cứ cười và nói:
- "Này Dê con, tớ Hươu đây, có gì mà bạn hoảng hốt thế?"
Dê con đã nghe mẹ kể về bạn Hươu hiền lành tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người nên nó dừng lại và nói:
- “Ơ thế là bạn Hươu ah?"
- "Uh bạn vào rừng phải cẩn thận không gặp chó Sói, chó Sói có cái đuôi dài xù và hàm răng… "
Dê con chẳng đợi bạn nói hết câu đã đáp:
- “Tớ biết rồi”
Nói xong, Dê con đi tiếp vào rừng, Dê con ngẩng đầu lên cây và thấy một con vật đuôi lông xù. Dê con vừa hét vừa hoảng sợ bỏ chạy:
“Mẹ ơi chó Sói”
Con vật ở trên cây bèn gọi:
- “Dê con ơi tôi không phải là chó Sói đâu, tôi là Sóc đây, chó Sói có móng vuốt…”
Chẳng đợi Sóc nói xong, Dê con bèn đáp:
“Tôi biết rồi” và nó chạy tót đi, được một quãng, Dê con gặp một con vật có bộ lông màu xám. Con vật cất giọng ôn tồn:
- “Chào cháu Dê con, Bác có quà cho cháu đây, lại đây với bác nào”
Dê con nghe nói được cho quà thì thích lắm liền tiến lại gần, chợt cô Thỏ nâu đi ngang qua có chuyện bèn gọi to:
-“Dê con ơi chó Sói đấy chạy mau”
Dê con hốt hoảng chạy thục mạng, ngoảnh lại đăng sau Dê con thấy chó Sói đang đuổi theo. Đang lúc nguy cấp cô Thỏ nâu bèn chạy ngang qua chó Sói, chó Sói liền đuổi theo cô Thỏ nâu. Thừa cơ, Dê con chạt vội về nhà, cô Thỏ nâu nhanh trí chui vào một hốc cây, chó Sói đành tiu nghỉu bỏ đi,
Dê mẹ thấy Dê con chạy về liền hỏi:
- “Có chuyện gì vậy hả con”
- “Con vẫn chưa kiếm được cái gì ăn nên bụng đói meo. Nhưng con đã gặp bạn Sóc, Hươu, cô Thỏ nâu và cả chó Sói hung ác nữa đấy”
-“Vậy à, và còn gì nữa nào
- “ Dạ từ nay trở đi con sẽ lắng nghe lời chỉ bảo của mọi người và chẳng dám nói “ biết rồi” nữa đâu ạ.
Chưa kịp nghe mẹ nói hết chó Sói đã nhanh nhẩu và bảo:
- Mẹ cứ yên tâm, con biết rồi!
Nói rồi Dê con chạy vào rừng.
Dê con gặp một con vật có 2 cành cây khô chạy trên rừng. Dê con nghĩ:" Chắc đây là Chó Sói rồi" và quay đầu bỏ chạy. Nhưng con vật đó cứ cười và nói:
- "Này Dê con, tớ Hươu đây, có gì mà bạn hoảng hốt thế?"
Dê con đã nghe mẹ kể về bạn Hươu hiền lành tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người nên nó dừng lại và nói:
- “Ơ thế là bạn Hươu ah?"
- "Uh bạn vào rừng phải cẩn thận không gặp chó Sói, chó Sói có cái đuôi dài xù và hàm răng… "
Dê con chẳng đợi bạn nói hết câu đã đáp:
- “Tớ biết rồi”
Nói xong, Dê con đi tiếp vào rừng, Dê con ngẩng đầu lên cây và thấy một con vật đuôi lông xù. Dê con vừa hét vừa hoảng sợ bỏ chạy:
“Mẹ ơi chó Sói”
Con vật ở trên cây bèn gọi:
- “Dê con ơi tôi không phải là chó Sói đâu, tôi là Sóc đây, chó Sói có móng vuốt…”
Chẳng đợi Sóc nói xong, Dê con bèn đáp:
“Tôi biết rồi” và nó chạy tót đi, được một quãng, Dê con gặp một con vật có bộ lông màu xám. Con vật cất giọng ôn tồn:
- “Chào cháu Dê con, Bác có quà cho cháu đây, lại đây với bác nào”
Dê con nghe nói được cho quà thì thích lắm liền tiến lại gần, chợt cô Thỏ nâu đi ngang qua có chuyện bèn gọi to:
-“Dê con ơi chó Sói đấy chạy mau”
Dê con hốt hoảng chạy thục mạng, ngoảnh lại đăng sau Dê con thấy chó Sói đang đuổi theo. Đang lúc nguy cấp cô Thỏ nâu bèn chạy ngang qua chó Sói, chó Sói liền đuổi theo cô Thỏ nâu. Thừa cơ, Dê con chạt vội về nhà, cô Thỏ nâu nhanh trí chui vào một hốc cây, chó Sói đành tiu nghỉu bỏ đi,
Dê mẹ thấy Dê con chạy về liền hỏi:
- “Có chuyện gì vậy hả con”
- “Con vẫn chưa kiếm được cái gì ăn nên bụng đói meo. Nhưng con đã gặp bạn Sóc, Hươu, cô Thỏ nâu và cả chó Sói hung ác nữa đấy”
-“Vậy à, và còn gì nữa nào
- “ Dạ từ nay trở đi con sẽ lắng nghe lời chỉ bảo của mọi người và chẳng dám nói “ biết rồi” nữa đâu ạ.
Con chim vô duyên
Có một chú chim không thích ngủ trưa, cứ giờ ngủ trưa là nó lại bay đến trang trại ngay gần đó và cố tình hót suốt để trêu đám cừu và đám bò sữa:
" Lêu lêu đồ bò sữa ục ịch"
" Cừu ơi sao mà suốt ngày khoác lên mình bộ lông dày thế, nóng quá, nóng quá!"
Đám cừu và đám bò sữa tức lắm nhưng không làm được gì nó vì chim đậu ở tít trên cành cây cao.
Một hôm nọ, khi con chim đang mải mê trêu đám cừu và bò mà không ngờ có một con đại bàng lớn đang định vồ lấy nó. May mà có đám cừu và bò rống lên để báo hiệu, con chim nọ liền cất cánh thật nhanh để trốn con đại bàng.
" Lêu lêu đồ bò sữa ục ịch"
" Cừu ơi sao mà suốt ngày khoác lên mình bộ lông dày thế, nóng quá, nóng quá!"
Đám cừu và đám bò sữa tức lắm nhưng không làm được gì nó vì chim đậu ở tít trên cành cây cao.
Một hôm nọ, khi con chim đang mải mê trêu đám cừu và bò mà không ngờ có một con đại bàng lớn đang định vồ lấy nó. May mà có đám cừu và bò rống lên để báo hiệu, con chim nọ liền cất cánh thật nhanh để trốn con đại bàng.
Từ lần đó, con chim rất hối hận và không trêu ai kiểu đó nữa.
Comments
Post a Comment