Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 2

Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 2
SỨ GIẢ MÙA XUÂN

Xưa thật là xưa, có bốn nàng tiên làm nữ hoàng của các mùa: Xuân, Hạ, Thu và Đông.
 Mỗi nàng có một cung điện lộng lẫy trên một ngọn núi cao. Chỉ khi đến mùa, các nàng mới xuất hiện. Năm ấy, không hiểu sao mùa Đông kéo dài lê thê. Cây cối và các con thú run rẩy vì lạnh. Ai cũng mong chờ, lo lắng không hiểu vì sao nàng tiên mùa Xuân trễ hẹn như vậy.
Vì thế, các con vật mở cuộc họp chọn người đi đón nàng tiên mùa Xuân và tìm hiểu nguyên do. Sư tử tự nhận mình khỏe mạnh, dũng cảm nhất nên giành quyền đi đón nàng tiên mùa Xuân. Nó hăm hở lên đường. Ngày đầu tiên, cậy sức khỏe tốt nên sư tử đi từ sáng đến tối. Càng về sau sư tử đuối sức dần, rồi không đi tiếp được bèn quay về.
Thấy sư tử bỏ cuộc, công điệu đà lên tiếng chế giễu. Nếu muốn nàng tiên mùa Xuân xuất hiện thì sứ giả phải là con vật xinh đẹp và lộng lẫy như họ nhà công. Các con vật đồng ý cử chim công đi thực hiện nhiệm vụ. Chim công lên đường cùng đoàn tùy tùng, mang theo nhiều quà và hoa đẹp… Thế nhưng, đường sá xa xôi, vất vả, cả đoàn dần mệt mỏi rồi bị ốm, hoa và quà tặng phải vứt lại trên đường. Cuối cùng, chim công đành quay về.
Đến lúc này, muông thú đã sốt ruột lắm rồi. Nếu còn chần chừ sẽ trễ mất mùa Xuân tuyệt vời. Ngay lúc ấy, chim én ngập ngừng:
– Cháu tuy kém cỏi nhưng cũng xin góp sức để mang mùa Xuân về. Mùa Đông năm nay dài quá, mẹ cháu bị ho ngày một nặng. Nếu không có ánh nắng mùa Xuân, e rằng mẹ cháu không qua khỏi. Cháu sẽ đi tìm mùa xuân. Nghe vậy, muôn loài đồng ý.
Dù đang ốm nhưng hay tin con đi, chim mẹ lén con vặt những chiếc lông dày nhất của mình làm áo chống rét cho con. Chim én lên đường, nó bay mãi cuối cùng cũng đến cung điện của nàng tiên mùa Xuân. Trước cửa cung điện, chim én thấy một chú chim vàng óng bị ngất. Nghĩ chú chim bị lạnh, chim én cởi chiếc áo ấm choàng cho bạn. Chú chim bỗng biến mất và nàng tiên mùa Xuân xuất hiện:
– Con là một cô bé hiếu thảo, nhân hậu và dũng cảm. Năm nay ta chậm đến nhân gian là vì các con vật không ngoan. Chúng không biết yêu thương và giúp đỡ nhau. Nhờ có con ta biết rằng điều tốt đẹp vẫn còn hiện hữu. Ta sẽ chọn con làm sứ giả cho ta.
Từ đó, mỗi khi thấy chim én bay liệng trên trời, muôn loài sẽ biết rằng nàng tiên mùa Xuân đang sắp về với nhân gian.

NỮ THẦN MÙA XUÂN

Sắp đến mùa xuân nên Thượng Đế mở một cuộc thi để chọn ra gương mặt đại diện cho mùa đẹp nhất trong năm này. Các tiên nữ háo hức chuẩn bị trang phục cầu kỳ để dự thi.
Tiên Mây nhờ thần Gió gom những vầng mây đẹp nhất dệt thành chiếc áo dạ hội sáng chói lóa.
Nàng tiên Ánh Sáng vốn được Thượng Đế cưng chiều nên đoán chắc mình sẽ được chọn. Nàng suốt ngày lo trang điểm bằng rất nhiều màu tuyệt đẹp mượn từ thần Sắc Màu đến mức xao nhãng cả việc phát sáng cho khắp thế gian, khiến trái đất chỉ còn màu xám buồn thảm.
Thiếu ánh sáng nên các khu vườn ở trái đất trở nên ủ rũ. Cây không thể ra hoa, kết trái, muông thú, vạn vật chìm trong cơn ngái ngủ, chim chóc không thèm cất tiếng hót. Những người nông dân vô cùng lo lắng, buồn bã vì họ có nguy cơ mất trắng khi vụ mùa không thu hoạch được. Họ khóc than vang vọng đến tai nàng tiên Hương. Đang bận rộn sắp xếp các túi hạt thơm để phân phát cho các loài hoa, tiên Hương vẫn nhanh chóng xuống trần tìm hiểu sự tình.
Biết chuyện, tiên Hương bay đến gặp tiên Ánh Sáng để trình bày, nhưng nàng chưa kịp nói gì thì tiên Ánh Sáng đã xua tay:

− Ta bận lắm, lúc khác hãy nói chuyện nhé!

Thế là tiên Hương phải năn nỉ tiên Mây cho mình mượn chiếc áo ánh sáng. Thần Gió giúp nàng thổi ánh sáng và các loại hương thơm khắp nơi, mang đến sức sống cho muôn loài. Nhân gian lại rộn lên tiếng nói cười, hoa nở khoe sắc khắp nơi, ong bướm rập rờn như trẩy hội.

Nghe thần Gió kể, Thượng Đế vô cùng tức giận. Người quở trách tiên Ánh Sáng và phong tiên Hương làm nữ thần mùa xuân.
Song tiên Hương từ chối:

− Thưa ngài, mùa xuân tươi đẹp là nhờ sự góp sức của mọi người như thần Gió, tiên Mây… chứ không phải công của mình con ạ.
Dù nàng không nhận danh hiệu nhưng mọi người vẫn đồng lòng tôn vinh nàng là nữ thần mùa xuân

NHỮNG CHIẾC KẸP HOA

Bé Bông sống cùng bà trong một ngôi nhà nhỏ. Cuộc sống tuy vất vả nhưng hai bà cháu rất yêu thương nhau. Bé Bông rất ngoan, vâng lời bà và luôn bên cạnh để phụ giúp bà việc nhà.
Bà lớn tuổi nên sức yếu. Do đó hàng ngày Bông thường đi bắt cá ở con suối nhỏ gần nhà, hay hái những quả xoài, quả khế chín vàng ươm ở trước sân rồi mang ra chợ bán lấy tiền mua gạo, thịt.

Tuy nhiên bé Bông không biết tiết kiệm. Cô bé thường dùng tất cả số tiền còn dư sau khi mua thức ăn để mua những chiếc kẹp hoa xinh đẹp. Mỗi ngày bé Bông thường mua từ hai đến năm chiếc kẹp. Về đến nhà, cô bé liền đứng trước gương, kẹp những chiếc kẹp đủ sắc màu mới mua lên tóc rồi nhìn ngắm mình mãi không thôi. Dần dần, số kẹp bé Bông mua trở nên nhiều đến nỗi chiếc hộp đã không còn chỗ để.




Một buổi sáng nọ bà đột nhiên bị sốt, nằm mê man trên giường. Bé Bông lục lọi khắp nhà nhưng không kiếm được đồng nào để mua thuốc cho bà. Cô bé định đi bắt cá hay hái trái cây đem bán, nhưng cá thì không có, trái thì còn non. Cô bé chợt nhớ ra:

- Mình còn những chiếc kẹp mà.

Thế là bé Bông vội vàng ôm hộp kẹp ra chợ, nhưng cô bán kẹp từ chối mua lại.

Bé Bông buồn so ôm hộp kẹp về nhà. Bông thật ngạc nhiên khi thấy bà đã tỉnh, xung quanh là các cô hàng xóm. Các cô đã ghé qua cho bà uống thuốc và ăn cháo. Bông ùa vào lòng bà nức nở:

- Bà ơi cháu sai rồi, từ nay cháu sẽ dành dụm tiền, không phung phí tiền mua kẹp nữa. Những chiếc kẹp tuy đẹp nhưng chẳng giúp gì cho bà cháu mình những lúc thế này.

Nghe Bông nói, mọi người đều vui vì Bông còn bé mà đã hiểu chuyện.

THỎ HỒNG CHẢNH CHỌE

Xưa thật xưa, trên hòn đảo nọ có rất nhiều động vật, chim chóc sinh sống, trong đó có gia đình nhà Thỏ Hồng. Khi Thỏ Hồng đến tuổi đi học, mẹ sắm cho Thỏ Hồng một chiếc cặp màu vàng thật xinh. Mỗi ngày, Thỏ Hồng phải băng qua một con suối nhỏ để đến trường. Thỏ Hồng rất xinh xắn, nhưng lại không hòa đồng chút nào. Nó tự đặt ra quy định là chỉ những bạn có cặp đẹp mới được chơi chung với nó. Cả lớp chỉ có Nhím Bông và Mèo Vàng có cặp đẹp nên được kết bạn với Thỏ Hồng.
Sau kỳ nghỉ hè, lớp học của Thỏ Hồng có thêm bạn Khỉ Nâu. Vui tính và nhiệt tình, Khỉ Nâu nhanh chóng kết bạn với mọi người. Mấy lần thấy nhóm Thỏ Hồng chơi đùa, Khỉ Nâu mon men đến xin chơi cùng, nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu:
— Trông bạn xấu xí quá, lại không có cặp đẹp nữa. Bọn mình không thích chơi với bạn đâu.
Khỉ Nâu nghe vậy buồn lắm.
Một hôm, Thỏ Hồng tạm biệt hai cô bạn của mình là Nhím Bông và Mèo Vàng rồi ra về. Đi đến chiếc cầu gỗ bắc vào làng Thỏ Hồng mới phát hiện chiếc cầu đã bị cuốn trôi đi mất. Thỏ Hồng bèn chạy đi tìm Nhím nhờ giúp đỡ, Nhím bảo:
— Tớ yếu lắm, chẳng giúp gì được cậu đâu.
Thỏ chạy sang nhà Mèo Vàng cũng bị từ chối:
— Tớ chẳng biết giúp cậu thế nào.
Buồn bã và thất vọng, Thỏ Hồng đi ra bờ suối ngồi khóc. Đúng lúc ấy, Khỉ Nâu đi đến thấy vậy liền hỏi:
— Có chuyện gì vậy, sao bạn ngồi đây khóc?
Thỏ Hồng vội kể cho Khỉ Nâu sự việc, nhưng không hy vọng là Khỉ Nâu sẽ giúp mình. Nào ngờ, Khỉ Nâu đăm chiêu một lúc rồi bảo:
— Mình có cách này. Mình sẽ cõng bạn trèo lên cây, chuyền về phía đầu con suối. Ở đó một cây đa rất to, chúng ta sẽ men theo nhánh cây để qua bờ bên kia.
Thỏ Hồng gật đầu ngay lập tức. Hai người bạn nhanh chóng làm theo cách Khỉ Nâu bày để qua suối.
Khi đến bờ bên kia, Thỏ Hồng áy náy nói với Khỉ Nâu:
— Tớ xin lỗi vì đã chê bai cậu và không cho cậu chơi cùng. Cậu đồng ý làm bạn với tớ nhé.
Khỉ Nâu xoa xoa đầu rồi vui vẻ đồng ý. Hai người bạn nắm tay nhau ra về và từ đó luôn khắng khít thân thiết.
Bài học cho bé: Bạn bè tốt không chỉ đến với bé trong những lúc vui chơi, mà còn sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ nếu bé gặp khó khăn. Vì thế khi chọn bạn. bé đừng chê bai vẻ ngoài xấu xí hay thua kém của bạn mà nên xem bạn có tốt tính hay không nhé.

NGÔI NHÀ TRONG RỪNG

Có một bác tiều phu nghèo sống với vợ và ba con gái trong túp lều nhỏ ven một khu rừng hẻo lánh.   
Một buổi sớm, lúc sắp đi làm bác dặn vợ: "Trưa nay mình để đứa lớn mang thức ăn vào rừng cho ta nhé, tôi về sợ làm không hết việc". Bác nói thêm: "Để nó khỏi lạc, tôi sẽ đem theo một túi kê rải dọc lối đi". 
Mặt trời vừa lên tới giữa đỉnh đầu, cô con gái lớn xách một liễn cháo đầy lên đường. Nhưng lũ sẻ đồng và sẻ rừng, lũ sơn ca và họa mi, lũ sáo sậu và phù dung đã nhặt hết các hạt kê từ lâu rồi, cô bé không thể nào tìm được dấu hướng đường nữa. Cô cứ liều đi, mãi cho tới khi mặt trời đã lặn và đêm xuống nghe cây cối rì rào trong bóng tối, lại nghe tiếng cú rúc, cô bắt đầu sợ.
Chợt cô thấy phía xa có ánh đèn lấp ló sau hàng cây. Cô nghĩ bụng chắc là ở đó có người, mình có thể tới xin ngủ được. Cô đi về phía ánh đèn. Chỉ một lúc sau, cô đã tới một ngôi nhà, cửa sổ có ánh đèn. Cô gõ cửa. Một giọng khàn khàn từ trong nói ra: "Cứ vào". Cô bước lên nền nhà tối mò gõ cửa. "Cứ vào đi".
Lại có tiếng gọi. Cô mở cửa thấy một ông già tóc hoa râm ngồi bên bàn, đầu đặt lên hai bàn tay, chòm râu bạc rải qua mặt bàn gần đến đất. Lại có ba con vật đang nằm bên lò sưởi: một con gà mái, một con gà trống và một con bò sữa có bộ lông đốm sặc sỡ. Cô bé kể cho ông cụ nghe chuyện của mình và xin ngủ nhờ một đêm. Ông cụ quay lại hỏi mấy con vật: 
Ới gà mái! Ới gà trống! Ới bò hoa lông đốm! Chúng mày nghĩ sao? 
"Được", mấy con vật đồng thanh trả, như thế là chúng mày đã bằng lòng. Ông cụ bảo: "Ở đây chẳng thiếu một thứ gì, con hãy xuống bếp nấu bữa ăn tối cho chúng ta đi". 
Cô bé xuống bếp, thấy quả là thứ gì cũng thừa thãi. Cô nấu bữa ăn thật ngon, song quên khuấy mất mấy con vật. Cô bưng lên dọn trên bàn một bàn đầy rồi ngồi vào cùng ăn với ông cụ cho đỡ đói lòng. Ăn xong cô hỏi: "Con mệt lắm, giờ chỉ muốn nằm ngủ, giường ở đâu xin cụ chỉ giùm". 
Mấy con vật đồng thanh đáp: 
Cô đã ăn với cụ ấy, Cô đã uống với cụ ấy, Cô chẳng đoái tới bọn này Giờ ngủ đâu, cô liệu lấy. 
Ông cụ bảo cô bé: "Con cứ lên gác, sẽ thấy một cái phòng có hai cái giường, trải khăn trắng, ta cũng buồn ngủ rồi đây". 
Cô bé trèo lên, giũ giường trải khăn xong, cô nằm quay ra ngủ không đợi ông già. Một lát sau ông cụ cũng lên soi đèn thấy cô đã ngủ say rồi, ông cụ lắc đầu, mở luôn một cái cửa hầm cho cô bé rơi xuống đó. Mãi hôm sau, bác tiều phu mới về nhà. Bác mắng bác gái đã để bác phải nhịn đói suốt ngày. Bác gái phân trần: "Có phải tại tôi đâu, con bé lớn đem bữa trưa cho mình. Chắc hẳn nó lạc đâu rồi, mai nó về". 
Hôm sau trời chưa sáng, bác tiều phu đã dậy để lại đi rừng: bác dặn vợ để con gái thứ hai mang bữa trưa vào rừng cho bác. "Tôi sẽ đem theo một túi đỗ. Hột đỗ nhỉnh hơn hạt kê, dễ thấy hơn, không sợ con lạc nữa". 
Đến trưa cô thứ hai đem bữa đến chỗ bố. Song cũng như ngày hôm trước, đỗ đã bị chim rừng ăn sạch rồi. Cô bé đi loanh quanh trong rừng, tối hôm đó cô cũng tới căn nhà có ông cụ râu bạc. Cô cũng xin ăn và xin trọ. Ông cụ quay lại hỏi ba con vật: 
Ới gà mái! Ới gà trống! Ới bò hoa lông đốm! Chúng mày nghĩ sao? 
Ba con vật đồng thanh trả lời: "Được!". Mọi việc sau đó lại xảy ra hệt như hôm trước. Cô bé nấu một bữa ăn ngon, cùng ngồi ăn uống với ông cụ, song không đoái hoài gì tới ba con vật. Đến lúc cô hỏi chỗ ngủ. Ba con vật đồng thanh đáp: 
Cô đã ăn với cụ ấy, Cô đã uống với cụ ấy, Cô chẳng đoái tới bọn này Giờ ngủ đâu, cô liệu lấy. 
Sau khi cô ngủ rồi, ông cụ lên nhìn cô lắc đầu. Ông cụ cũng cho cô tụt xuống hầm như cô chị. Sáng hôm sau, bác tiều phu dặn vợ: "Bữa nay mình để con bé út nó mang cái ăn cho tôi vậy. Con bé biết vâng lời, nó sẽ đi đến nơi về đến chốn, chẳng giống như các chị nó đâu! Hai đứa ấy cứ như mấy con ong dại, suốt ngày bay nhởn nhơ". 
Bác gái không ưng nên hỏi lại: "Thế lại muốn mất nốt cả đứa con gái tôi cưng nhất hay sao?". Bác trai đáp: "Mình đừng lo, con bé ấy thông minh và rất khôn, nó sẽ không lạc đâu. Vả bữa nay tôi đem đỗ Hà Lan đi kia mà. Giống đỗ này to hơn giống đỗ thường, mất dấu đường sao được!".
Nhưng đến lúc con bé con mang làn đi thì dọc đường có bao nhiêu hột đỗ đậu đều vào diều lũ gà rừng cả rồi. Cô chẳng còn biết đường đi lối nào nữa. Cô bé con lo lắng, cô lo bố đói, lo không về thì mẹ sẽ than vãn. Tối đến, thấy có ánh đèn, cô theo hướng đó lần tới. Cô nói rất lễ phép, xin ngủ nhờ một đêm. Ông cụ già râu bạc quay lại hỏi mấy con vật: 
Ới gà mái! Ới gà trống! Ới bò hoa lông đốm! Chúng mày nghĩ sao? 
Cô đi lấy lúa mạch rắc cho hai con gà ăn và đi bê vào cho con bò cả một ôm rơm ngát mùi thơm. (Ảnh minh họa)
"Được", chúng đồng thanh trả lời. Cô bé bước ngay tới lò sưởi chỗ mấy con vật nằm, khẽ vuốt ve bộ lông óng mượt của hai con gà, rồi lại xoa đầu con bò lông đốm. Sau đó theo lời ông cụ dặn, cô đi nấu ăn. Nấu xong, bưng bát ra bàn đâu đấy. Cô tự hỏi: "Mình no mà để mấy con vật khôn ngoan kia nhịn đói có đành lòng không? Ngoài ấy thiếu gì thức ăn phải cho chúng ăn no cái đã". 
Cô đi lấy lúa mạch rắc cho hai con gà ăn và đi bê vào cho con bò cả một ôm rơm ngát mùi thơm. Cô trìu mếm nói với mấy con vật: "Chúc các bạn ăn ngon nhé. Nếu khát, tôi sẽ lại đi kiếm nước mát về cho mà uống".
Nói đoạn, cô đi xách một thùng nước đầy. Hai con gà nhảy lên mép thùng, chúng cứ nhúng mỏ xuống nước, rồi lại vươn cổ lên một hồi, uống như giống chim thường làm. Còn bò ta làm thẳng một hơi ra trò. Cho mấy con vật ăn uống no nê rồi, cô bé mới lại ngồi vào bàn ăn nốt những thức ăn ông cụ còn bỏ thừa lại. Một lúc sau, đôi gà bắt đầu rúc đầu dưới cánh. Bò cũng chớp mắt liên hồi. Cô bé liền hỏi:
Giờ ta đi ngủ rồi chứ nhỉ? Phải không, gà mái? Phải không, gà trống? Phải không, bò lông đốm? Có đúng thế không? 
Mấy con vật đồng thanh đáp: 
Đúng, cô đã ăn với bọn tôi, Cô đã uống với bọn tôi. Cô đã không quên bọn tôi. Đêm nay chúc cô ngon giấc. 
Cô bé trèo lên gác, giũ gối, trải khăn đâu đấy chờ cho ông cụ đi nằm, chòm râu bạc dài chấm chân, rồi cô mới lên giường ngủ. Ngủ được một giấc ngon đến nửa đêm bỗng thấy nhà cửa tự lay chuyển, cô tỉnh dậy. Cả bốn góc nhà bắt đầu chuyển răng rắc, cánh cửa lớn cứ sập vào rồi lại tự mở ra đập sầm sầm vào tường. Xà nhà như muốn rơi, gác như muốn đổ. Sau đó, dường như cả mái nhà muốn sập. Rồi lại thấy yên tĩnh, cô bé thấy mình chẳng việc gì nên cứ nằm yên và ngủ lại.
Sớm ngày hôm sau, cô tỉnh dậy trong ánh nắng tươi sáng, và lạ chưa, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn, quang cảnh xung quanh vô cùng lộng lẫy. Tường bọc toàn bằng lụa mầu lá cây, làm nền cho những cụm hoa vàng thật. Giường nằm bằng ngà, chăn bọc nhung đỏ. Cạnh giường có một cái ghế trên xếp một đôi hài thêu điểm trân châu. Cô cứ ngỡ mình nằm mơ.
Nhưng kìa đã thấy ba người hầu ăn mặc rất sang: Họ bảo cô có sai bảo gì không. Cô bảo họ: "Các bác cứ ra đi, tôi sẽ dậy ngay đây. Cứ để tôi nấu cháo cho ông cụ xong tôi sẽ cho gà, cho bò lông đốm ăn sau". Cô nghĩ bụng chắc ông cụ dậy rồi. Cô ngoảnh sang giường bên xem sao nhưng không thấy ông cụ mà lại thấy một người lạ, trẻ, đẹp. Cô đang ngắm nghía thì người ấy đã trở dậy bảo cô: 
- Ta chính là một Hoàng tử đã bị một con mụ phù thủy hiểm độc phù phép hãm hại. Nó đã biến ta thành một ông già tóc bạc, đẩy ta ở giữa rừng sâu với ba người hầu cũng đã bị nó biến thành một con gà mái, một con gà trống và một con bò sữa.
Phép yêu ấy chỉ được giải khi nào có một người con gái tốt bụng tới đây, không những biết thương người mà biết thương cả giống vật. Người con gái đó là nàng. Nửa đêm hôm qua, nàng đã giải thoát cho bọn ta, ngôi nhà cổ giữa rừng đã thành nguyên hình là cung điện của ta trước kia. 
Đợi cô dậy rồi, Hoàng tử sai ba người hầu đi mời bố mẹ đến để làm lễ cưới. 
Cô hỏi: 
- Nhưng hai chị của thiếp hiện giờ ở đâu? 
- Ta đã giam hai cô đó xuống hầm. Mai ta sẽ giải vào rừng. Họ sẽ phải hầu hạ một người đốt than ở đó cho tới khi nào họ biết sửa lỗi, biết thương yêu súc vật, không để chúng khỏi đói khát. 
Nhà các em có nuôi con vật nào trong nhà không, mèo, chó, hay gà... Đối với con vật nào cũng thế thôi, các em phải luôn thương chúng vì chúng luôn giúp ích cho ta và không phải bị giam như hai cô chị trong truyện này nhé!



Comments

Popular posts from this blog

Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 3

Truyện kể cho bé_Truyện kể cho bé trước khi đi ngủ_Truyện kể trước khi đi ngủ cho bé 2 đến 3 tuổi PHẦN 1